Although it was only a short trip, it was one of the most interesting and valuable experiences of my life – my first trip abroad without family. And this time, my destination was Australia, a vast country with many new things I had never known before. I had heard that Australia has cities with some of the cleanest air quality in the world. I was very curious and wanted to experience it, because back home, even though I had traveled to many cities, I hadn’t seen any significant difference. When I landed and left the airport, I looked up at the sky and was truly surprised. Blue sky, white clouds, golden sunshine – such a scene in the middle of a bustling city?

Vietnamese

Dù chỉ là một chuyến đi ngắn, nhưng đây là một trong những trải nghiệm thú vị và đáng giá nhất đời tôi – chuyến xuất ngoại mà không có người thân đầu tiên của tôi. Và điểm đến lần này là nước Úc, một đất nước rộng lớn và nhiều điều mới mẻ mà tôi chưa từng biết tới. Tôi từng nghe rằng Úc có những thành phố, nơi mà chất lượng không khí thuộc top sạch nhất thế giới. Tôi đã rất tò mò và muốn trải nghiệm nó, khi tại quê nhà, dù đã đi qua nhiều thành phố, nhưng tôi chưa thấy có sự khác biệt nào quá rõ ràng. Tới khi hạ cánh và ra khỏi sân bay, tôi ngước nhìn bầu trời và thực sự bất ngờ. Trời xanh, mây trắng, nắng vàng – Cảnh tượng như vậy ở giữa 1 thành phố đông đúc ư?

During my stay here, the La Trobe University dormitory in Bundoora was my go-to stop after each sightseeing trip. I can never forget the feeling of being immersed in nature, with nothing outside my window disturbing me except the rustling of leaves and the melodious chirping of birds. I’m not someone who particularly enjoys crowds, and my time here felt like I had found the peaceful living environment I’d always dreamed of.

But too much quiet can get boring, right? I’ve been to Melbourne’s city center many times, not just for sightseeing, but to experience city life in a foreign land. The hustle and bustle of Hanoi came back into my view. The seemingly endless stream of people, the endless lines of vehicles, rushing and hurrying to their work – it looked both strange and familiar.

Then I met the teachers here. They were very friendly and open. Every time I stood up to speak or debate, I overcame the shyness I always hid behind back home. Something propelled me, I don’t know when, but I gained that confidence. And I almost became a completely different version of myself. Even though I had to use a second language to communicate, I didn’t feel the language barrier. I could talk endlessly and the other person still understood what I wanted to convey. And I also met fellow countrymen, teachers and classmates my age. They came here and had lived and experienced life away from home before me, and I saw that they had achieved their own successes. Meeting them, I felt completely at home.

Vietnamese

Những ngày tại đây, ký túc xá của đại học La Trobe Bundoora sẽ là điểm dừng của tôi sau mỗi chuyến thăm quan. Tôi không thể quên được cảm giác như hòa mình vào thiên nhiên, khi bên ngoài cửa sổ phòng, không có gì làm phiền tôi ngoài tiếng cây lá xào xạc và tiếng chim hót vảnh vang. Tôi là một người không quá đam mê sự náo nhiệt, và thời gian ở đây, tôi thấy như mình đã tìm được môi trường sống yên bình mà tôi từng mơ.

Nhưng yên lặng quá thì cũng có lúc chán, đúng không? Tôi đã không ít lần đi vào trung tâm thành phố Melbourne, không chỉ để thăm quan, mà để trải nghiệm cuộc sống thành thị tại nơi đất khách quê người. Sự náo nhiệt của Hà Nội quay trở lại trong tầm mắt của tôi. Dòng người tưởng chừng như bất tận, phương tiện nối đuôi thành hàng, hối hải và vội vã với công việc của mình, trông lạ mà quen.

Rồi tôi gặp những người thầy, người cô nơi đây. Họ rất thân thiện và cởi mở. Mỗi lần đứng dậy phát biểu hay tranh luận, tôi đã thoát khỏi sự ngại ngùng mà tôi luôn núp sau nó khi còn ở quê nhà. Có một thứ gì đó thúc đẩy, tôi không biết từ khi nào tôi có được sự tự tin đó. Và tôi gần như trở thành một phiên bản khác hẳn của chính tôi. Dù phải sử dụng ngôn ngữ thứ hai để giao tiếp, tôi không cảm nhận được cái rào cản ngôn ngữ đó. Tôi có thể thao thao bất tuyệt mà đối phương vẫn hiểu tôi muốn truyền tải gì. Và tôi cũng gặp những người đồng hương, là thầy cô và các bạn học bằng tuổi. Họ tới đây và có cuộc sống và trải nghiệm xa nhà trước tôi, và tôi nhìn được họ đã có những thành công của riêng mình. Gặp gỡ họ, tôi cảm thấy mình như ở nhà luôn rồi.

By the end of the trip, I had learned so much about a new country, and about myself. Although I still have some regrets, I believe that the more mature and confident I am now, the better I will have a completely different life in Vietnam. And I also promise myself that one day, I will return here, return to Melbourne, return to Australia, to continue exploring unfinished projects and experiencing new things I have never known before.

Vietnamese

Tới cuối chuyến đi, tôi đã học được rất nhiều về một đất nước mới, về chính bản thân tôi. Dù vẫn còn vài điều hối tiếc, nhưng tôi tin rằng tôi của bây giờ, trưởng thành hơn và tự tin hơn, sẽ có một cuộc sống hoàn toàn khác tại Việt Nam. Và tôi cũng hứa với chính mình rằng một ngày nào đó, tôi sẽ quay trở lại đây, trở lại Melbourne, trở lại nước Úc, để tiếp tục khám phá những dang dở, tiếp tục trải nghiệm những điều mới mẻ mà tôi chưa từng biết tới.